Thursday, March 15, 2018

đói

mình không ăn được gì vào tối nay

bụng đang kêu rất to

bữa tối là một cốc cà phê nóng có caramel

ngọt lử nhưng đầu mình thì vẫn không hưng phấn thêm được chút nào

mình rất bực, rất chán, rất khó chịu

Wednesday, January 17, 2018

aren't you tired of waiting

just give up when you're tired
since I won't blame you at all
who am I to accuse others
when I'm the one delaying it
saving us from some more heartbreaks
wouldn't that be fine

Tuesday, January 02, 2018

ông mất

có trời mới biết, ông mình đã đi rồi

tính theo lịch dương là đi sau bà ba ngày

mình rất buồn, mình rất muốn khóc to, nhưng hôm đó quá bận để đầu óc có thể kịp tải được việc mình và ông đã không còn ở cùng một thế giới

thực ra mình đã có một đêm khóc to, khóc rất nhiều là đằng khác, trước khi đi lang thang về nhà cũ vào sáng hôm sau đó

à mình còn thấy bố ngồi khóc một mình trước bàn thờ ông nội

cảm giác thế nào nhỉ, chắc là không chỉ buồn, mà còn đau


Monday, December 18, 2017

24

khi nãy rửa bát, mình chỉ nghĩ là mai sẽ xin về sớm một chút, ra chỗ bà, và khóc một trận tả tơi rơi rụng, sau đó đi ăn vặt rồi về nhà

dù muốn hay không muốn, ngày này cũng không thể hoàn toàn vui vẻ

mình nhớ bà và mình rất thương ông

Thursday, November 09, 2017

09.11.17

trái tim mình

gần đây

rất nặng nề

Sunday, September 24, 2017

14.09.15

"I left Canada exactly a year ago, with the sadness of bidding farewell and the determination to again set my foot on the land of maple syrup as soon as possible. 

Time does fly too fast and my last year self would not be able to imagine anything that my current self is doing now. Instead of chasing after opportunities to study in Canada, I chose to reject the only offer that led my way back and stayed. I took up a full-time job as an office worker and several part-time jobs alongside to earn some extra pocket money and saved up for my plan as a wanderer. 

I do not know whether my desire to go back to Canada last year has died off or not, seeing myself so strikingly different from the kid last year. But on a busy day at work, sometimes I still blank out and think to myself "wouldn't it be nice if I had an Iced Capp from Tim Hortons immediately". My head automatically brings me to the part of my brain that keeps my stories of Canada when I feel down. Sunlight filtering through red maple leaves. The sugary donuts I bought for a buck each every afternoon. A chilly morning sitting still on a canoe while listening to Random Access Memories. All the nights travelling by bus to the tour location till eventually breaking out in tears while seeing the real childhood heroes performing on stage. Needless to say, Canada was the most beautiful and most wonderous place of my early 20s; and the memories I got there were filled with all the purest emotions of a young adult/old teenager living in a home away from home for the very first time. 

Now I have planned too many destinations for my future that Canada is not prioritized anymore, I admit. But wherever life takes me to, I am glad that I will always be able to carry the luggage filled with my happiest memories in Canada. And one day, I will eventually walk on the streets of Waterloo again while sipping coffee from a Timmies cup...meh, the image is terrible. But you get the idea."

Monday, September 18, 2017

Thursday, August 31, 2017

8월에도 겨울이 와

just let us have the strength to pull through


얼마나 기다려야  
또 몇 밤을 더 새워야 
널 보게 될까 
만나게 될까 

Monday, July 31, 2017

mình vui

dạo này mình đang ốm

nhưng mình cũng thấy rất vui vì tình yêu

phải rồi, tình yêu đấy

mình thấy cảm giác có một người mà mình yêu thương và có thể tin tưởng được thật sự rất kì diệu

mình vẫn dè dặt và lo sợ, mình không biết tương lai phía trước sẽ ra sao, những nỗi lo của mình sẽ như thế nào, nhưng ít nhất là mình đã được trải qua những giây phút như thế này và biết là có một người ở bên cạnh

mình vui lắm, dù mình vẫn đang cúm dở


Tuesday, July 18, 2017

hôm nay thực sự là một ngày khó ở

nôm na là đi họp, lại gặp mấy ông có tư tưởng không thể chấp nhận nổi

mình nói thật, nhiều lúc mình chỉ muốn đập bàn xong bảo các ông ý, mồm thì bảo là vì như này vì như kia, có mà vì bản thân các ông thì có, các ông ích kỉ bỏ mẹ ra, tôi cũng ích kỉ nhưng tôi không phải loại đạo đức giả

nhưng thôi mình kệ

con người vốn ích kỉ mà, bảo mình ích kỉ thì mình cũng chẳng thấy là sai đâu

xong mình về nhà với một cái bếp bẩn và một mình mình vì tức nên đã đứng dọn suốt hơn 2 tiếng đồng hồ

nhìn chung là mình đang thấy rất buồn và bị xuống tinh thần

mình chỉ muốn là có thể ra một quán cà phê đó, ngồi ở cái ghế đó, dựa đầu vào vai người đó, thế thôi, chẳng cần nói gì thì mình cũng sẽ tự động cảm thấy khá lên

mình rất cần những lời động viên vào những lúc như thế này, nhưng có lẽ là sai thời điểm

mình thực sự, thực sự, thực sự mệt mỏi với tất cả mọi thứ, đến mức mà khi đang viết cái này mình chỉ muốn chui vào nhà tắm mà khóc cho hết nước mắt ra thôi

nhiều lúc mình rất tủi thân như vậy

Wednesday, July 12, 2017

xin chào, đã lâu rồi nhỉ

mình chỉ định nói là mình đã nghỉ lớp tiếng Hàn, và đang nung nấu một vài ý định khác

thực sự là mình đang có khoảng thời gian mà tâm trạng không mấy ổn định, dễ nổi nóng, dễ lo lắng, dễ buồn phiền

nhưng không sao đâu

mình vẫn đang tạm ổn

chỉ là tạm ổn thôi, nhưng cũng hơn là bất ổn


Monday, June 05, 2017

mất mát

mình là đứa đếm được sự mất mát của bản thân

mình đã mất quá nhiều, cơ hội, thời gian, bạn bè, tiền, sức khỏe

khi cậu biết được những mất mát của mình, cậu sẽ không coi những điều luôn luôn bên mình là lẽ dĩ nhiên

cậu sẽ nghĩ tới ngày nó biến mất

sẽ nghĩ tới cái kết cục không thể tránh khỏi, để mà cậu có thể sống cho ra hồn khi còn thứ đó bên cạnh

vì chẳng có gì là vĩnh viễn, dù cậu có nghĩ là nó vĩnh viễn, nhưng mọi thứ đều có thể xảy ra

cũng vì thế mà có những thứ mất mát, tới giờ, vẫn làm mình phải trăn trở